Tâm

Chương 215



Con chim đang cương cứng của Công chợt bị áp chặt. Mông Thanh từ lúc nào đã cong về phía sau ép chặt chim Công vào mông nàng. Cái mông cứ sàng lên sàng xuống cọ vào chim làm Công thấy nứng lạ. Anh vốn không có nhiều kinh nghiệm địt đéo, bị vợ khiêu khích thì không chịu nổi. Công tụt quần mình xuống chân, rồi đến cái quần của vợ. Anh phát giác hôm nay vợ không mặc quần lót. Công giật mình, phải chăng nàng biết thằng Tâm và thím hôm nay gian dâm, nên không mặc quần lót tiện thủ dâm.

Trái tim Công tràn đầy bực tức, anh có chút ghen và bực với vợ. Công kéo mạnh mông Thanh kề sát chim mình, bàn tay cầm con chim ấn thẳng vào lồn vợ. Cú đầu anh chọc gần vào lỗ đít, cú thứ 2 lại sượt qua mép lồn. Thanh nhón chân tụt hẳn một ống quần ra, cái mông nàng cong lên phía sau. Mép lồn cạ cạ vào con cặc, dẫn dắt con cặc tới đúng cửa lồn. Công ấn 1 cái, con cặc nong lồn vợ ra tiến vào. Con cặc Công không thể so với của thằng Tâm về độ dài, nhưng cũng gần to như nhau về độ to. Con cặc chui lọt vào, Thanh thở hắt ra. Công giữ hông Thanh rồi bắt đầu nhấp.

Những cú nhấp chậm chậm, nhưng dần nhanh lên theo tiếng rên của Thanh. Thanh như hòa cùng tiếng rên rỉ của Lan ở góc xa. Điều này vô tình hại Công. Vì thằng Tâm nó có kỹ năng để điều chỉnh chiến trận, nhưng Công thì không. Anh bị hùa theo nhịp điệu của nó, bị kích thích mạnh bởi tiếng rên của vợ. Anh địt càng lúc càng hăng, con cặc cứ nện phầm phập vào lồn Thanh. Cái lồn vợ thế nào hôm nay nóng thế, co bóp mạnh thế. Công sướng rủn hết cả chim mỗi khi lồn Thanh siết lấy chim anh.

Tiếng khóc nức nở của Lan đằng xa như kích thích mạnh Thanh. Nàng thở hắt ra liên tục, miệng lẩm nhẩm với CÔng:

– Địt em đi….địt em mạnh đi……

Công như con rối, vội vã nghe theo vợ. Công gồng chặt con cặc rồi cứ thế dập liên tục vào lồn Thanh. Anh dập và cũng hòa cùng tiếng rên của Lan cùng đằng xa. 10….20…..30….Công chỉ đếm đến tầm đó rồi thúc thật mạnh cặc vào lồn Thanh, từng dòng từng dòng tinh trùng xối xả bắn sâu vào lồn Thanh.

Công rút chim ra khỏi lồn vợ, anh ngồi phệt xuống vì sướng và mệt. Nhưng Thanh vẫn đứng đo, bàn tay day liên tục quanh hột le, nàng vẫn chưa lên đỉnh. Thanh chỉ muốn lại gần đằng kia, cầm lấy con cặc đang cương to đẹp đẽ kia để nhét vào lồn nàng. Để được nó địt, nó lấp đầy lồn nàng, để được giống người đàn bà kia, có được tận cùng khoái lạc.

Thằng Tâm lại bắt đầu vần vò Lan, nhưng Thanh thì không còn ai để trợ hứng. Thanh quay lại nhìn Công đang nửa nẳm nửa ngồi trên mặt đất, con chim thõng xuống. Thanh kéo Công đứng dậy, nàng cầm con cặc chồng lên vuốt vuốt. Cái miệng xinh ngậm lấy đầu cặc. Thanh sục và bú chim Công, nàng muốn con chim Công nhanh to ra, để nhét vào lồn nàng, để Thanh có thể cảm nhận chút sung sướng giống Lan.

Công không phải lần đầu được vợ bú cặc. Nhưng đầy là lần anh thấy vợ làm nhiệt tình nhất, nhiều chiêu trò nhất. Hai hòn cà của Công cũng được Thanh ngậm mút rồi đá lưỡi. Con chim dưới cái miệng của Thanh và âm thanh rên rỉ đằng kia làm chim Công cương trở lại nhanh chóng. Mọi khi phải tầm 20-30 phút anh mới hồi được.

Thanh nhanh chóng đẩy Công nằm xuống. Nàng không ngồi đối mặt với chồng như mọi khi, mà là chổng mông vào chồng. Thanh ngồi lên con cặc Công, cái hông sàng lên sàng xuống, mắt nàng vẫn dõi về phía cây mít, nơi có hai con người khác đang địt nhau dữ dội. Đôi mắt Thanh mơ màng, cái miệng xinh khẽ thì thào những điều chỉ có nàng mới hiểu. Thanh nhìn nhịp điệu địt Lan như phá hàng, thì nàng cũng địt Công như thế. Công hết ngẩng cổ lên rồi lại nằm xuống, anh cắn chặt răng vì sướng. Lồn Thanh co bóp mạnh chim anh, vách lồn cạ vào chim Công, bóp lấy đầu khấc như muốn làm Công phọt nhanh ra. Thanh không sàng hông nữa, nàng bắt đầu nhún. Những cú nhún nhanh, mạnh như điên dại lên xuống chim Công. Công gào lên, sướng, chưa từng sướng thế này. Tay anh nắm chặt đống lá khô, con chim phun liên tục từng đợt từng đợt vào lồn vợ. Thanh như không hề biết, cái lồn vẫn tiếp tục co bóp, 2 đùi vẫn tạo đà để cơ thể nhún lên xuống chim Công. Công sướng đến tê tái, con chim đã xuất rồi vẫn còn sướng không chịu được. Anh gầm lên, giữ chặt hông vợ. Không thì không chịu nổi mất.

Thanh không được địt nữa, nàng ngồi dậy. Trước sự kinh ngạc của CÔng, cái lồn xinh đẹp của Thanh lại chịn vào miệng Công. Công còn chưa bú thì cái lồn đã tự động day day trên miệng Công. Thanh như lên cơn phê, nàng cần tìm cái gì để duy trì cơn sướng của mình. Công bú lồn vợ, anh liên tục phải húp đống nước không hiểu là nước lồn vợ hay chính tinh trùng của anh. Thanh rên rỉ, tay vày vò cặp vú mình, cái lồn cứ day mãi trên miệng Công. Khi tiếng Lan hét lên rồi nằm vật xuống đất, cái lồn cũng theo người Thanh đổ xuống. Đến lúc này miệng Công đã mỏi rã rời. Đây là lần đầu Công bị bạo dâm bởi người vợ xinh đẹp tiểu thư của mình.

Mọi vật cũng dần yên tĩnh lại, mọi người cũng lần lượt rời khu vườn để về chiếc giường của mình, kết thúc một đêm điên dại. Phảng phất đâu đây trong khu vườn vẫn còn mùi tình dục như không thể pha loãng.

Sáng sớm, mọi người hối nhau dậy làm cỗ. Tâm thấy rất khoan khoái. Sau khi về giường nó ngủ một mạch mãi khi thằng Tính gọi nó dậy. Chỉ có điều nó thấy chị Thanh có vẻ mệt mỏi, mắt chị thi thoảng lại liếc trộm nó. Anh Công thì thoảng nhìn nó với ánh mắt bực mình. Tâm cũng chả hiểu tại sao, tối qua anh em còn zô bia vui vẻ, ấy vậy mà….

Mọi việc lại theo guồng quay công việc. Cẩm đến muộn hơn do còn vướng thằng Thuận. Nàng cũng xúm vào làm cỗ, Hiền thi thoảng cũng vào làm khi Tâm rảnh tay trông thằng Thuận. Bữa cỗ cứ ồn ào từ sáng sớm đến mãi trưa khi mọi người đã tan tiệc. Anh Công xin phép đi ngủ không dọn dẹp. Không ai để ý, chỉ anh biết là anh quá mệt sau việc bị vợ bạo hành đêm qua. Miệng Công sặc mùi lồn Thanh, sáng đánh răng súc miệng mãi không hết. Cổ họng anh vẫn còn lợm vị nước lồn vợ, làm Công ăn cỗ không thấy ngon. Từ đó Công ít bú lồn Thanh hơn, vì nó lại làm Công liên tưởng đêm hôm đó.

Thím Lan giúp dọn dẹp qua rồi cũng xin đi nghỉ. Cả sáng làm cỗ quần quật, Lan thấm mệt, cũng do đêm qua bị Tâm vần vò làm háng nàng ê hết, cứ ngồi xổm là không ổn.

Cẩm kéo Tâm qua ôm ấp một lúc thì cũng về với Hiền và thằng Thuận. Nàng trước khi về thì nhéo tay Tâm liên hồi. Cẩm biết tin từ Thương rằng Lan sẽ ở lại 1-2 hôm nữa. Nàng đoán ngay ra Tâm cũng sẽ không về nhà. Từ lúc lấy Tâm, Cẩm nhiễm luôn tính của người vợ có chồng, nàng dần mặc định quyền lợi của mình với cơ thể Tâm. Cẩm yêu cầu Tâm khi Lan về phải giữ sức còn hầu hạ nàng. Tâm méo cả miệng vì cười đáp ứng nàng. Có nhiều người đàn bà cũng không phải quá tốt.

Tâm còn quên mất Hiền. Hiền u sầu khi Cẩm thông báo Tâm chưa về. Hiền kín đáo nhìn Tâm, đêm nay chả biết nàng có ngủ được không.

Buổi chiều là bữa cỗ vét. Thằng Tính đã được mẹ cho phép, tối nay nó và thằng Mạnh được đi chơi đến 10h tối, sau đó nó và thằng Mạnh sẽ ngủ cùng nhau. Sáng mai Lan sẽ đưa 2 đứa ra bến xe lên Hà Nội trước. Thằng Tính vui lắm, cứ gật gù liên tục lời mẹ dặn. Thương nhét 1 đống thứ vào balo cho nó, có lẽ nó cũng chả nhớ lắm.

Anh Công và chị Thanh đáng nhẽ chiều sẽ về Hà Nội sớm. Nhưng anh Công buổi trưa hơi mệt, dù rõ ràng anh không uống nhiều. Anh Công muốn đi luôn, nhưng mẹ muốn để mai đi, sợ anh mệt. Chị Thanh khác hẳn mọi lần, đồng ý với mẹ. Tâm luôn ấn tượng là chị không thích cuộc sống ở quê. Nghe mẹ nói mỗi lần về quê, anh chị cũng không ở quá 3 ngày. Thường lịch về ra sao thì ít khi thay đổi.

Nó chậc lưỡi, vừa tống được thằng Tính đi, đáng nhẽ đem nay nó có thể thỏa thích với mẹ và Lan. Thím nó nghe tin vậy thì cũng bắn tin lại đêm nay thím ngủ bù, háng Lan ê ẩm hết cả. Lan hẹn nó hôm sau phục thù, làm Tâm bật cười.

Trời đã về khuya, mọi người cũng mỏi mệt sau một ngày bận rộn. Tâm tắm xong mát mẻ mọi mỏi mệt tiêu tan hết. Nó đi ra chõng nằm lấy điện thoại nhắn tin cho Cẩm. Ngày hôm nay nó còn chưa bế được thằng Thuận mấy mà cứ phải làm hết việc nọ việc kia. Mẹ đang ngồi tính toán tiền nong còn thiếu mai ra chợ trả cho người ta. Nó vừa nhắn xong chúc mẹ con Cẩm ngủ ngon thì chợt tiếng kêu từ nhà vệ sinh vọng tới. Tâm lật đật chạy vào, cửa trong chốt mất rồi.

– Ai trong nhà tắm đấy.

– Chị….chị Thanh đây. Ai đau quá.

– Chị bị sao à

– Ai….có con cóc….nó ở trong này lúc nào không biết. Chị vô ý dẫm phải nó, chị cố nhấc chân không dẫm phải nó nên bị ngã. Ai…đau quá….

– Chị có sao không. Có đứng dậy được không.

– Ai, đau chân quá.

– Cửa đóng mất rồi. Chị có mở được không.

– Chưa biết được. Để chị ngồi một lúc đã.

– Để em lên gọi anh Công.

– Thôi, anh mệt để yên anh ngủ. Lúc nãy có ai ở công ty gọi, anh trông căng thẳng. Giờ phá giấc ngủ anh khó ngủ lại. Để chị ngồi tí rồi hết thôi.

– Thế chị ngồi nghỉ đi. Em ở ngay ngoài này. Có gì chị gọi em

– Ừ, cảm ơn em.

Tâm ngồi một lúc thì nghe tiếng động ở cửa. Nó đứng dậy, cửa mở ra. Chị Thanh đứng đó, quần áo ướt nhẹp 1 bên. Chân chị đang đứng lò cò, mặt hơi tái.

– Chị bị sái chân à.

– Không biết, nhưng đau chân, cả hông nữa. Lúc ý chị cố ý không dẫm phải nó, chân nghiêng đi sang bên. Thế nào sàn trơn chị không đứng vững nên ngã sang bên.

– Để em đỡ chị.

Tâm tiến tới cạnh chị, khom người xuống để chị vịn vào vai nó. Tay nó bám vào gần nách chị. Giờ nó mới để ý chị mặc 1 cái váy ngủ màu trắng đến đầu gối. Bình thường không có gì, nhưng khi nước vào thì cái váy như trong suốt dính vào người chị. Nó chợt thấy một phần vú chị qua lớp váy bị ướt. Bầu vú căng tròn với cái núm vú nho nhỏ.

Chị chợt quay sang nhìn nó, có lẽ chị biết nó nhìn. Nó giả vờ ho rồi dìu chị đi từng bước một. Đi đến cái chõng tre trước sân thì chị ra hiệu cho nó dừng lại. Chị vịn tay nó rồi ngồi phịch xuống.

– CHo chị nghỉ tí, mỏi chân quá.

– Chị thử duỗi các ngón chân xem.

– Để chị xem….ai….hơi đau…

– Chắc bị gân rồi chị. Lúc ý chị không bật đèn hay sao mà không nhìn thấy con cóc.

– Chị có, mà chị bật đèn xong chạy vào luôn. Chả hiểu hôm nay ăn gì, tự nhiên chị đang chuẩn bị ngủ thì đau bụng quá. Thế nên chị mới không kịp tránh.

– Thế chị đã đi chưa.

– Haha…em nói chị mới nhớ. Đau quá nên tụt mất cơn đau bụng.

– Chị đợi đây, em vào lấy cục đá em chườm chân đã cho đỡ sưng.

– Ừ, bong gân chắc phải chườm lạnh.

Tâm chạy vào lấy đá cho vào túi vải xô trong phòng. Mẹ đã ngủ từ lúc nào, bên cạnh vẫn còn giấy bút tính toán. Tâm đặt mẹ ngay ngắn lại, nó thấy thương mẹ quá. Cái trò cỗ bàn mời cả họ cả làng thế này thật là mệt. Chỉ là trả nợ miệng nhau mà thôi. Nó đi ra thì chị kêu ngay:

– Sao lâu thế em.

– Em vào lấy tấm vải xô bọc đá trong phòng mẹ. Em thấy mẹ ngủ quên nên đặt mẹ nằm cho thoải mái.

– Mấy cái trò cỗ bàn này mệt em nhỉ. Chị được ưu tiên làm mấy món nhẹ nhàng mà còn mỏi hết cả vai và lưng. Chị không quen ngồi xổm nên đứng làm, giờ đau hết bắp chân đây. Mọi khi anh Công còn bóp, giờ anh ý ngủ chả ai đấm bóp cả. Sau này chị mà có làm cỗ thì chỉ mời anh em thân thuộc, chứ làm mà mời cả làng thế này chết mất.

– Tục làng nó thế. Chứ chả ai thích cả. Chị để em chườm xem có đỡ không.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.