Tâm

Chương 204



Nó và Liên lại cười đùa, trêu nhau. Nó ôm chặt Liên, hít ngửi mùi thanh xuân trên người Liên. Nó chỉ hôn trán Liên thôi, nó sợ không tự chủ được. Nó cứ ép Liên nằm bên nó, nhẹ nhàng kể chuyện đã qua. Chuyện công việc, chuyện cười, chuyện đời, chuyện của Thảo Nguyên….

Khi Tâm tỉnh dậy thì Liên đã đi rồi. Nó xuống nhà, ăn sáng cùng thằng Mạnh. Cái thằng trẻ trâu nhưng có vẻ chịu nghe nó. Tối qua chơi game nó đã hứa với Tâm không dao rựa gì cả, yên ổn học hết cấp 3, có gì còn vào Đà Nẵng. Tâm nhìn nó đi học, vậy là ai cũng lớn dần, như con chim tự bay khỏi tổ. Tâm quay lại, thím đang đứng gần đó nhìn nó cười. Tâm đi ra, khóa chặt cổng và cửa lại. Nó nhẹ ôm thím vào lòng, hôn lên cặp môi anh đào của thím:

– Cháu nhớ thím lắm.

– Em cũng nhớ anh.

Tâm bế bổng Lan lên. Trời đã vào hè, Lan chỉ mặc mỗi cái áo  cotton cộc tay và quần đùi. Da đùi Lan mát rượi khi nó bế nàng lên. Tâm vừa bế nàng vừa hôn. Lan cũng chẳng vừa, nàng giữ chặt mặt nó, rồi ngấu nghiến hôn môi mút lưỡi nó. Cả hai như cặp vợ chồng lâu ngày không gặp. Nó bế Lan đến cạnh bàn ăn thì thả nàng xuống. Như một sự ăn ý, cả hai nhanh chóng lột sạch quần áo vứt xuống đất. Lan nhổm mông ngồi lên bàn ăn, 2 chân dang ra chờ đợi. Tâm cầm con cặc kê vào lồn Lan rồi đút thẳng vào. Không cần dạo đầu, vì lồn Lan đã ẩm ướt mong chờ con cặc lấp đầy từ lâu. Nàng chỉ đợi thằng con đi học để được địt Tâm.

– Em nhớ anh lắm. Nhiều đêm mơ được anh địt, ướt hết cả lồn.

– Sao em không gọi điện kể anh bao giờ.

– Ư…ư…ai mà đi kể….ư…ư…ngại chết…

– Em còn cho chồng địt nữa không.

– Ư…thi thoảng….ư….chú anh có con khác rồi…ư…em cũng chả tha thiết…ư….aaa…ư…ôi….ôi…..

Lan chống 2 tay ra sau để trụ cơ thể, 2 chân nàng giơ cao lên như những tư thế yoga hay tập. Thằng Tâm thoải mái địt phầm phập vào cái lồn đang ngửa lên đón nhận cặc nó. Lan rên la ầm ỹ trong nhà, giờ chỉ còn nàng và nó. Lan muốn phát tiết hết những khát khao hơn 1 năm chờ đợi.

Tâm đang vừa địt Lan vừa gồng người lên. Lồn Lan bóp cặc nó chặt quá, mọi lần không như vậy. Nó sợ chả mấy chốc là nó phun hết vào lồn Lan. Nó còn loay hoay chưa biết tính sao thì Lan gác 2 chân lên cổ nó, nàng nhấc mông cao lên khỏi mặt bàn. Tâm nhìn Lan, nó thấy khát vọng, thèm muốn mãnh liệt trong mắt nàng. Nó biết giờ có ra cũng đành chịu. Nó giữ lấy 2 đùi Lan rồi nắc lia lịa vào lồn nàng. Từ lúc Lan giơ mông cao khỏi mặt bàn, lồn nàng cứ chơi vơi mỗi khi nó địt. Cái tư thế này làm cặc nó đâm sâu trong lồn nàng, chọc vào cổ tử cung nàng. Thốn, nhưng mà sướng. Hai cảm giác đan xen trong lồn Lan.

Thằng Tâm bỗng gầm lên, nó địt phầm phập, làm chân Lan tuột khỏi vai nó. Lan đặt mông xuống bàn rầm 1 cái, nhưng nó mặc kệ tiếp tục địt thật nhanh. Rồi nó trân người, phun từng đợt tinh trung vào lồn Lan.

Lan cũng nằm thở hổn hển. Khi con cặc nó bắt đầu phun vào tử cung Lan, cái cảm giác thốn nó biến mất. Thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhẹ lan tỏa rất nhanh khắp người Lan. Cơn sướng làm tử cung Lan co bóp liên hồi, vách lồn siết nhả con cặc thằng Tâm. Cơn sướng không làm Lan giật giật, nhưng nó làm Lan như lịm đi vì sướng. Có lẽ do Lan tích tụ những cảm xúc quá lâu, giờ mới được giải phóng ra khỏi nàng.

Lan nhìn thằng bé mới ngày nào mình còn ướm áo cho, giờ đã là nhân tình của mình. Lan véo má nó, trêu trêu:

– Cháu đen quá, như hồi mới lên đây. Tí thím ướm xem cháu có mặc vừa áo thím mua cho không. Cháu có nhớ hồi đó không.

– Có, cháu vẫn nhớ. Cháu nhớ tới lúc thím ướm áo cho cháu, ngực thím hở ra nửa bầu vú. Cháu vẫn nhớ như in khe vú thím.

– Haha, hóa ra cháu nhìn trộm thím từ hồi ấy. Tí nữa thím phạt.

– Thím phạt gì cháu cũng chịu.

– Địt thím cả đời này, được không.

– Được, nếu thím chịu bỏ chồng.

– Cháu đừng thách thím. Đợi cái Liên lấy chồng, thím sẽ về với cháu.

– Thím hứa nhé.

– Lan hứa.

Tâm nhìn Lan. Nó thấy sự nghiêm túc của Lan, sự khát khao nó trong ánh mắt nàng. Nó bế thốc nàng lên, để nàng ôm chặt cổ nó. Nó giữ chặt đùi nàng rồi bắt đầu nắc. Con chim nó lại cứng lên rồi, và càng to hơn nữa. Nó nắc từng phát mạnh như muốn nát lồn Lan ra. Người Lan cứ nẩy lên sau mỗi cú nó nắc.

– Ôi…..anh ơi…sướng quá…ôi….ôi…..ôi….chồng ơi….địt sướng quá…ôi…..đêm qua….ôi…ôi anh ơi….ôi anh ơi….em mơ ….anh địt em thế này…..ôi anh ơi….ôi ôi….ôi…..chết mất….anh ơi….

Nó nghe Lan nói mà sướng kinh khủng. Nó cứ thế nắc thật nhanh vào lồn Lan. Nó muốn thỏa mãn cơn thèm khát của Lan. Lan cứ ôm chặt cổ nó, khóc thảm thiết bên tai nó. Vòng tay nàng dần lỏng ra, người nàng nhũn ra vì bị nó địt sướng quá.

Nó ôm Lan lên gác, rồi thả Lan xuống giường. Nó đẩy 2 chân Lan lên đầu, ngồi xổm phía trên lồn Lan. Con cặc bắt đầu dập mạnh xuống cái lồn đã đỏ sưng lên vì bị dập nãy giờ. Lan cắn chặt răng, cổ nàng nổi đầy gân lên. Có lẽ nàng không chịu nổi khi cặc nó đâm sâu chọc vào cổ tử cung nàng. Nó cũng biết điểm dừng, con cặc dập mạnh vào lồn, nhưng chỉ nhẹ nhàng chạm vào cổ tử cung Lan. Cả Lan và nó đều sướng vô cùng, khi đầu khấc ma sát cổ tư cung. Lồn Lan ứa nước ra mỗi khi cặc nó ngập trong lồn nàng. Đám lông thằng Tâm đã ướt nhẹp bởi thứ nước trắng đục của lồn Lan.

Tâm cứ thế địt Lan, còn Lan giờ mặc kệ nó. Nàng chỉ biết nằm khóc. Cơ thể nàng tê dại vì sướng, chân tay không còn cảm giác, như mất lực. Nó địt nàng chán thì nằm lên người Lan, vuốt ve ngực Lan.

– Em có sướng không.

– Em sắp chết rồi…

– Vậy anh tiếp tục nhé.

– Ư…anh định giết em thật đấy à.

Tâm ôm Lan. Nó không địt nàng nữa, nhưng miệng nó lại gắn lấy môi nàng, bàn tay nó sờ soạng khắp cơ thể mịn màng của Lan. Lan nhìn nó đắm đuối, nàng có lẽ nên nghĩ đến chuyện bỏ chồng.

Tâm cả ngày hôm đó chỉ nằm với Lan. Khi nàng hồi hồi lại thì nó lại lôi nàng ra địt. Để rồi tối hôm ấy Lan không còn sức mà dậy nấu ăn. Nó đành bảo thằng Mạnh đi mua vịt quay, thím đang hơi mệt. Rồi khi đêm tối, khi thằng Mạnh đang còn mải chơi game xem sex, nó lại bí mật bế Lan lên phòng nó. Không còn nhứng cú nhấp mạnh bạo vào lồn nàng. Nó chỉ nhẹ nhàng ra vào lồn Lan, nhưng đủ để Lan tê dại cái lồn vì nó. Nó về quê sáng hôm sau, nhưng 3 ngày sau Lan mới nhắn tin trách nó. Nó làm Lan vật vờ đến 3 hôm mới hoàn hồn lại.

Đã lâu rồi Tâm không về quê. Con đường làng gồ ghề đã được thay bằng mặt bê tông mới. Nhà cửa cũng được xây mới nhiều hơn. Nó đứng trước cái cổng cũ kỹ, căn nhà cấp 4 của nó vẫn như vậy, từ thời ông bà nó. Bố chỉ sửa lại thôi, chứ vẫn vậy. Nó đẩy cửa vào, trong nhà là tiếng nhạc ầm ỹ phát ra từ cái đầu đĩa. Thằng Tính vừa làm bài vừa gục gặc cái đầu nghe nhạc. Con chó vàng già đã chết hồi đầu năm, sau một đợi gió lạnh về.

Nó còn đang nhìn ngắm căn nhà thân thương của nó, thì mẹ chợt chạy ra. Mẹ hốt hoảng, rồi lại mừng rỡ khi thấy nó. Nó biết mẹ cảm thấy nó về, giữa hai mẹ con luôn có sự liên hệ kỳ lạ. Nó đặt hành lý xuống, ôm mẹ vào lòng. Mùi hương bưởi từ tóc mẹ đã bao lâu nó không được ngửi rồi.

Nó nhân lúc thằng Tính chưa phát hiện, khẽ hôn nhẹ lên môi mẹ. Mẹ lườm nó, nhưng khẽ cười. Nó vào nhà, mẹ lăng xăng như thiếu phụ đón chồng về. Nào là nước, nào là hoa quả, nào là khăn để nó rửa mặt… Nó lôi trong vali ra ít đồ khô để mẹ biếu hàng xóm, rồi hầu chuyện thằng em trai.

Mẹ kể, Cẩm và con trai nó vẫn khỏe. Cẩm xin nghỉ từ hồi sinh đến giờ. Cô ấy muốn chăm sóc cho con của nó thật tốt. Mẹ chỉ qua đó hàng ngày để trông cháu, và nói chuyện cho Cẩm đỡ buồn. Thằng Tính cũng rất thích đứa cháu này. Nó khoe vẫn hay bế thằng Thuận đi rong khắp làng, xem chúng nó chơi điện tử. Nó lỡ mồm, mẹ quay qua quát nó. Tâm lâu lắm mới nghe được giọng nói của mẹ và em, nó thấy ấm áp và thân thuộc.

Mẹ bảo nó gọi cho Cẩm, rồi đạp xe ngay ra chợ. Nó gọi cho Cẩm, báo nó đã về. Cẩm tắt máy ngay, làm nó chưng hửng. Nhưng nó biết Cẩm đã lâu, nên nó không gọi lại. 15 phút sau Cẩm đã phi xe đến, đằng sau là cái Hiền đang bế con của nó. Cẩm nhào vào lòng nó mà khóc. Nỗi nhớ nhung nó làm Cẩm quay quắt. Tâm nhẹ nhàng vuốt lưng Cẩm, xin lỗi vì quá lâu không về với nàng.

Bữa cơm gia đình đông người nên rất vui. Cẩm vứt con cho Hiền cho nó ăn, rồi ngồi sán vào nó gắp thức ăn cho nó. Đứa bé có vẻ hơi dát nó, cứ len lén nhìn mẹ đang gắp thức ăn cho bố. Bàn tay nó luồn ra sau lưng Cẩm, với lấy tay Cẩm nắm chặt lấy. Còn chân nó thì khều qua gầm bàn, vuốt ve đôi chân mẹ. Cẩm e lệ hơi xấu hổ nhưng vui, mẹ thì lườm khẽ nó nhưng bàn chân lại vuốt ve lại chân nó.

Ăn tối xong thì mẹ bắt nó qua nhà Cẩm ở. Nó biết mẹ muốn ôm ấp nó, nhưng dành ưu tiên cho Cẩm. Nó đèo Cẩm đang bế con đằng sau, Hiền thì đi về trước. Cẩm tựa đầu vào vai nó, khẽ ngâm nga mấy câu hát. Nó thấy được sự bình yên nơi Cẩm, nó cảm giác được gia đình là thế nào.

Con nó đã hơn 1 tuổi, Cẩm cũng không nhiều sữa nữa nên chỉ cho nó bú được bao nhiều thì được. Còn đâu thì nàng cho nó ăn cơm với uống thêm sữa. Tâm lóng ngóng bế con trên tay, cảm nhận ánh mắt tròn xoe nhìn nó e ngại.

Tâm thử trêu con, ai dè làm nó khóc toáng lên. Hiền nhanh chân lại bế em. Nàng đón em, mỉm cười với nó. Trông Hiền thoáng như mẹ nàng phiên bản trẻ hơn vậy. Hiền vừa dỗ em vừa pha sữa cho nó. Thằng bé có vẻ thích chị. Nó bú bình xong thì gục đầu vào ngực chị. Hiền hát ru mấy câu thì nó ngủ, chả hiểu nó thích hát ru hay thích ngực chị nó.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.