Tâm

Chương 191



Tâm đắp chăn nhẹ cho dì. Nó định ra về. Nhưng bước chân nó chợt khựng lại. Thảo Nguyên đang đứng tựa cửa nhìn nó. Ánh mắt nàng làm nó không thấy dễ chịu tí nào. Nó chợt chột dạ, như ông chồng bị vợ bắt gặp đang ăn vụng. Ánh mắt ấy có chút ghét, có chút khinh thường, có chút đau đớn, có chút phẫn nộ.

– Thảo Nguyên…. tôi….

– Anh bảo không yêu tôi. Vậy mà nằm đó với mẹ tôi. Anh không muốn làm tôi đau khổ… là thế này phải không.

– không… nghe tôi giải thích.

Nó vội chạy theo nàng. Thảo Nguyên vào phòng đóng sầm cửa. Nó vội giơ tay ra cản. Cái cửa đóng sầm vào tay nó, đau điếng. Nhưng giờ có quan trọng gì. Nó đẩy cửa ra thì 1 quyển sách bay tới nó. Nó lại dinh 1 cú vào đầu. Sách gì vừa cứng vừa nặng, làm nó choáng váng.

– Nghe tôi nói đã. Không phải như em nghĩ. Dì tổ chức tiệc ở khách sạn. Mà dì say quá. Tôi đưa dì về. Dì bảo muốn có ai nằm cùng. Chỉ thế thôi.

– Thế anh hôn mẹ tôi làm gì.

– Tôi…. hôn trán thôi mà. Tôi đúng là có thấy dì đẹp, nhưng tôi chỉ hôn trán, chúc dì ngủ ngon thôi.

– Anh… cái đồ đầu đất… hôn trán…chúc ngủ ngon. Anh tưởng tôi tin à. Anh toàn thích phụ nữ lớn tuổi nhỉ. Sở thích hay đó.

– Em không hiểu thì thôi. Tôi về vậy.

– Ai cho anh về. Anh đứng đó. Anh có biết hôm nay tôi đã đi đâu không. Tôi vật vờ quanh bờ biển, mong có ai đó tìm thấy mình. Tôi như con điên chết chìm trong trò đùa của anh.

– Em uống rượu à.

– THì có làm sao. Tôi thích thì tôi uống. Say còn dễ chịu hơn tỉnh.

– Em sao phải vậy. Đã mấy tháng rồi. Tôi tưởng em đã… quên tôi.

– Tôi cũng muốn quên lắm. Cái ngữ anh…. đáng ra tôi phải quên lâu rồi. Mà… có lẽ do tôi chưa chiếm được, nên mới vậy thôi. Tôi đã bảo để tôi yêu anh, rồi tôi đá anh. Sao anh không chịu hiểu, trời ơi.

– Anh… anh cũng muốn yêu em. Em có hiểu không. Sao anh không rung động với em cho được. Nhưng yêu em là làm em đau khổ. Anh không bỏ được những người đàn bà của anh, cái đó em chịu được sao. Anh bệnh hoạn, đúng đó. Anh không chối, sao em cứ mãi như vậy. Em khóc, em có biết anh cũng thấy đau lắm không.

Tâm ôm chặt lấy Thảo Nguyên. Nàng bù lu bù loa khóc, tay đập đập nó. Tâm mặc kệ, cứ ôm chặt nàng vào lòng. Thảo Nguyên dừng khóc, khuôn mặt nhòa lệ nhìn nó. Rồi nàng cứ thế giữ chặt đầu nó, môi nàng ngậm lây môi nó.

Tâm không chống cự. Nó nhìn Thảo Nguyên vật vã như vậy nó cũng xót xa lắm. Thảo Nguyên đẹp như hoa như ngọc, thanh xuân mơn mởn ai mà chả mê. Người háu gái còn trẻ như nó cũng vậy. Nó cứ sợ… cứ nghĩ… nhưng giờ nó bỏ qua hết. Nó điên cuồng hôn lại nàng. Miệng nó dính chặt miệng nàng, cái lưỡi xâm chiếm mạnh mẽ vào bên trong, sục sạo quanh miệng, truy tìm cái lưỡi mềm mại của nàng mà vuốt ve, mà xoắn suýt.

Bàn tay nó sục vào trong áo, đẩy áo ngực nàng ra mà xoa bóp bộ ngực nhỏ nhắn của nàng. Cả người Thảo Nguyên cứ run rẩy dưới bàn tay và cái miệng của nó. Tâm dứt môi khỏi miệng Thảo Nguyên, nó hôn khẽ xuống cổ cạnh xương hàm của nàng. Thảo Nguyên khẽ rên lên một tiếng khe khẽ. Nó cứ thế hôn hít cổ nàng, phả hơi nóng của nó làm nàng run rẩy. Bàn tay cứ xoa bóp, rồi day cái núm ti nhỏ xíu của nàng đã cương lên như hạt lạc. Thảo Nguyên cứ ngửa cổ lên trời mà thở, thi thoảng rên rỉ những âm thanh hồ mị.

Tâm chợt dừng hết lại, trong sự chưng hửng của THảo Nguyên. Nó lấy tay giật bung cái áo sơ mi của nàng, lột chúng ra. Thảo Nguyên khẽ lấy tay che người lại vì ngượng. Nó cũng cởi áo của nó ra, thân hình rắn chắc hiện rõ trước mắt Thảo Nguyên. Nó tiến tới túm lấy quần bò của nàng. Thảo Nguyên lấy tay giữ lại, nó hất tay nàng ra. Bàn tay khẽ cởi khuy quần nàng ra, lột mạnh xuống. Nó đẩy Thảo Nguyên xuống giường, lột mạnh cái quần bò ra đầy bạo lực. Quần nó cũng tụt xuống hết, con cặc cương ngỏng lên trời đầy kiêu hãnh.

Nó chồm xuống nằm lên Thảo Nguyên. Con cặc ép lên bụng nàng. Hai tay nó chống xuống cạnh nàng, nó nhìn THảo Nguyên chằm chằm:

– Tôi chỉ là một thằng thợ xây. Làm việc 9-10 tiếng 1 ngày, chưa kể ăn ngủ. Tôi cục súc, cũng không lãng mạn để yêu chiều em. Tôi có nhiều mối quan hệ với đàn bà lớn tuổi, đàn bà có chồng. Tôi loạn luân với mẹ, và với cả em họ tôi, với thím tôi. Em rõ chưa. Tôi còn chả có thời gian yêu đương tậm sự với họ mấy. Gặp nhau chỉ có địt và địt. Em có muốn thế không, để tôi cho em vào cùng nhóm với họ.

Thảo Nguyên xanh tái mặt trước màn quát tháo của nó. Nàng bưng mặt khóc tu tu. Tâm điên tiết kéo 2 tay nàng ra.

– Nhìn đi, nhìn kỹ đi. Tôi sẽ là ác quỷ với em chứ không phải thiên thần hay bạch mã hoàng tử. Cuộc sống của tôi là như thế, và tôi không muốn thay đổi. Em có muốn như thế không. Đồ ngốc, em cứ khóc tôi không đau lòng ra sao. Nhưng tôi không muốn kéo em vào cuộc đời tôi. Tôi chấp nhận cái cách tôi sống, không có nghĩa em cũng phải vậy. Em cần tìm một người cho em cuộc sống hẳn hoi, chứ không phải yêu đương nhăng nhít rồi chả đi đến đâu cả. Em rõ chưa.

– Không… huhu….tôi chẳng biết gì cả…huhu…anh là đồ khốn….anh làm tôi đau lắm….huhu…

– Tôi có quá nhiều người cần tôi quan tâm rồi. Tôi còn chưa có sự nghiệp rõ ràng. Tôi còn mẹ, còn vợ, còn con đang cần chăm sóc. Có lẽ tôi và những người đàn bà của tôi sẽ có lúc họ không còn phục vụ được tình dục cho tôi nữa, nhưng tôi vẫn yêu quý họ, những người thân thiết của tôi. Họ vẫn mãi giữ một góc trái tim của tôi. Em có muốn chia sẻ chồng không, có muốn cũng chỉ có 1 góc trong trái tim tôi không. Em nên tìm người khác, người có thể chứa hết em trong trái tim họ. Cảm xúc tuổi trẻ chưa chắc 10 năm, 20 năm nữa cũng thế. Hãy tìm người yêu thương mình thực sự. Đừng để tổn thương bởi những thứ không đáng.

Tâm rời khỏi người Thảo Nguyên. Nó nhặt quần áo lên định mặc, thì thấy dì đang đứng nhìn nó từ ngoài cửa. Dì có vẻ hơi shock. Nó giật mình định che người lại, xong điều đó thật nực cười. Dì cũng nhìn thấy hết rồi còn gì. Nó gượng cười, gật đầu rồi ôm quần áo lách qua người dì xuống nhà.

Trời ban đêm ở thành phố biển mát rười rượi. Tâm lang thang trên con đường ra cầu Hàn để về lán nơi xây dựng. Nó thấy buồn bã, trống trải quá. Tự dưng nó thèm có ai đó ở bên để nó ôm vào lòng. Nó đã làm tổn thương Thảo Nguyên, nhưng chính nó cũng bị tổn thương. Những người đàn bà của nó là nó tự nguyện, nó cũng không muốn bỏ rơi ai cả. Nhưng đứng trước Thảo Nguyên, nó vẫn thấy có lỗi.

Tâm đang lang thang thì tiếng còi xe pip pip làm nó sực tỉnh. Nó quay lại, nụ cười chợt mỉm trên môi. Chị Ngọc thò đầu ra trêu nó:

– Xe không em.

– Có miễn phí không, em không có tiền đi xe của chị đâu.

– Sao lại không có, em đang là chủ nợ của chị mà. Lên xe đi.

Chị mở cửa xe ra. Nó leo lên, chị của 1 vòng xe làm nó giật mình, níu chặt ghế ngồi.

– Chị làm gì mà lái ghê thế.

– Hehe, đường vắng mà.

– Đang đi đâu mà chị lại ngoắt xe như thế.

– Chị định đi dạo, mà thấy em chị quyết định… về nhà.

– Ac, sao lại vậy.

– Thì… em là gối ngủ cho chị chứ sao. CHị đi dạo cho buồn ngủ mà.

Tâm câm nín chả biết nói gì. Nó nhìn lại, chị đang mặc một bộ hello kitty cả trên cả dưới toàn là mèo. Chị phi vun vút vượt qua mấy đèn đỏ rồi đỗ xịch trước ngõ. Tâm lui cui đi theo sau chị. Chị thì cứ tự nhiên như không, mặc định nó sẽ phải là gối ôm cho chị. Chị mở cửa rồi để luôn khóa đó, đi thẳng vào nhà. Tâm dở khóc dở cười, nó cầm cái khóa trên tay hồi lâu rồi đành khóa cửa lại.

Tâm vào trong phòng ngủ thì chị đã nằm trên giường. Dưới đuôi giường là một bộ đồ ngủ, khác với bộ lần trước nó mặc. Tâm nhìn chị, chị chẳng nói gì mà đang dán mắt vào cái điện thoại. Nó đành lấy quần áo vào nhà tắm, tắm qua rồi thay bộ đồ ngủ vào. Lần này không rộng như lần trước, mà vừa in. Tâm bước vào, chị ngẩng mặt lên nhìn nó. Chị cười toe:

– Có vừa không.

– Có chị ạ.

– Nằm đi. Em làm gì lâu chị chờ mãi.

– Thế nhỡ chị không gặp em, chị định đi xe đến khi buồn ngủ thật à.

– Ừ. Mà không có chuyện đó đâu. Chị với em là duyên phận rồi. Khi chị nhìn thấy dáng em trên đường, là chị biết điều chị tin tưởng không sai. Em là định mệnh trong đời của chị.

– Chị… em…chị nói vậy là sao.

– Là… nằm đây.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.