Tâm

Chương 155



Thảo Nguyên bò ra thành giường. Nàng khẽ buông 2 chân xuống, đưa tay ra ôm lấy cổ Tâm. Một mùi hương thơm từ tay nàng khẽ bay vào mũi Tâm. Tâm vòng tay ra giữ kheo chân đùi sau nàng rồi đứng dậy. Nó xốc nàng lên cao, rồi cứ đứng đó. Bàn tay Tâm hiện đang giữ ở đùi nàng, Ngón tay nó có thể cảm nhận viền cái quần lót của nàng. Làn da ấm và mịn màng của Thảo Nguyên đang được tay nó chạm vào, Tâm như đứng hình không biết làm gì. Những ngón tay vẫn để nguyên vị trí cũ, cảm nhận làn da của nàng. Hồi lâu, Thảo Nguyên lên tiếng trước:

– Mẹ hôm nay cứ bắt tôi mặc đồ màu đỏ cho nó may mắn. Tôi có mỗi cái váy màu đỏ cam này, mà nó ngắn quá. Hay tôi xuống đi bộ.

– Cô có chống chân được không. Tí phải đi cầu thang đó.

– Thì anh dìu tôi đi, cõng như này cũng không tiện.

Tâm khom người đặt Thảo Nguyên lại vào giường. Bàn tay vẫn còn cố lướt qua làn da chân, vớt vát những va chạm cuối cùng. Cả Tâm và Thảo Nguyên đều đỏ ửng mặt. Tâm vội liếc nhìn cái váy của Thảo Nguyên. Nó màu đỏ cam, cổ tròn có nơ, ôm khít lấy thân hình nàng. Thật đẹp, nhưng thật ngắn. Nàng ngồi trên giường mà vẫn lộ ra hai đùi non trắng mịn. Đôi chân thon dài như dài thêm ra với cái váy này. Tâm ngoảnh mặt đi tránh nhìn tiếp:

– Đi thôi.

– Ừ.

Nó đưa tay đỡ nàng đứng dậy, dìu nàng tập tễnh ra cầu thang. Thảo Nguyên bám chặt cổ nó, đôi chân run run bước từng bước xuống cầu thang. Có vẻ chân vẫn còn đau, không làm trụ được. Mặt nàng nhăn nhó, bước được 4-5 bước mà chân nàng run quá. Nàng vẫn cố bước thêm không nói gì. Tâm biết không thể trụ được, có khi còn làm sưng cổ chân thêm. Nó hít một hơi, tay vòng qua bế bổng nàng trong lòng mình. Thảo Nguyên giật mình, theo phản xạ ôm chặt cổ nó. Mắt nàng mở to nhìn nó không thốt lên lời.

– Xin lỗi, nhưng nếu bước vài bước nữa có khi cái cổ chân cô sẽ bị sưng lại. Tôi đưa cô xuống thế này cho nhanh.

Thảo Nguyên không nói gì, chỉ gật đầu rồi cụp mắt xuống. Hai tay nàng vẫn ôm chặt cổ nó. Tâm bế nàng xuống, mùi hương trên người nàng phảng phất quanh người Tâm. Làn da nàng, sự run rẩy nhè nhẹ nơi nàng. Tất cả những thứ nhỏ nhặt ý làm con chim nó cưng cứng lên trong quần.

Tâm đặt Thảo Nguyên xuống salon phòng khách. Đôi tay nàng vẫn ôm lấy cổ nó. Tâm để yên vậy, rồi Thảo Nguyên cũng buông ra. Nó và nàng giờ mặt sát gần nhau. Nó có thể thấy rõ đôi mắt nàng đang nhìn nó, 2 cánh mũi xinh xinh của nàng, đôi môi gợi cảm của nàng… ngay trước mắt nó. Tâm hô hấp nặng nề, nó muốn tiến tới hôn lên đôi môi này. Nhưng nó biết là không được. Tâm lui lại ngồi sang một cái ghế khác. Cả hai đều ngượng ngùng không nói gì. Chỉ có tiếng tivi và tiếng tí tách cắn hạt dưa của Thảo Nguyên trong căn phòng.

Tiếng dì gọi phá vỡ sự yên lặng giữa hai người. Tâm lúng túng đứng dậy, nó chờ Thảo Nguyên dậy để dìu nàng.

– Anh cứ vào trước đi. Tôi ngồi xem nốt. Mẹ tôi chưa xong đâu. Tí tôi lò cò là vào được.

Tâm lưỡng lự, ngồi cũng ngại nên nó đánh đi vào bếp. Chợt chân nó dừng bước lại. Dì đang ngồi xổm quay lưng với nó, đánh vật với cái gì đó. Cái quần ôm sát vào, làm cái rãnh mông hiện rõ, với 2 bên mông căng tròn. Dì ngồi xổm nên khe mông lộ ra, thật trắng. Thấp thò ở mép quần dài là cái quần ren trắng ban nãy, nó làm Tâm nhớ cặp mông dì. Con chim Tâm cả sáng nay cứ bị trêu tức, vừa xẹp xuống lại ngỏng lên. Nó đỏ mặt, e hèm một tiếng. Dì ngoái lại cười:

– Con biết xẻ con gà này ra không. Nhà dì ít người, mỗi lần ăn nửa con chả hết. Con gà cúng giao thừa phải xẻ ra rồi cất tủ đá.

– Vâng… dì để con.

Tâm dợm ngồi xuống. Chợt nó mới nhớ ra rắc rối, con chim nó vẫn đang cứng đơ, giờ ngồi kiểu gì. Chả nhẽ bảo dì đợi con. Nó cố ngồi xuống, con chim bị ép phồng to một cục trong quần, làm nó đau quá. Tâm ráng nhịn, nó kê dao phay vào cổ gà rồi chặt, chia gà.

– Con làm gà có vẻ thạo.

– Vâng. Bố con mất sớm, nên mẹ con bắt làm việc nhà từ sớm. Với lại con làm thợ xây, nên cũng phải tự túc.

– Thế là tốt, thanh niên thời nay nhiều người không biết chặt thịt gà đâu.

– Cánh có cần xẻ ra không dì.

– Con xẻ cả cánh và má đùi ra cho dì. Sau dì ăn thì hấp qua là được.

Sương đứng đó nhìn nó xẻ gà nhưng nàng không tập trung vào con gà. Nàng đang nhìn vào cái ụ ở giữa 2 chân nó. Trai trẻ dễ kích thích thật, nhưng sao nó lại to lên. Nàng nghĩ một hồi, chợt cảm giác lành lạnh làm Sương kéo mép quần lên. Lúc này nàng mới để ý quần mình đang tụt sâu, tay sờ thấy cả khe mông. Lúc nãy nàng ngồi xuống, thế thì nó nhìn thấy hết mông nàng à. Sương mỉm cười liếc thằng Tâm, cái thằng bé hư này, đến dì mà cũng nghĩ xấu. Nghĩ vậy thôi nhưng Sương lại rạo rực, nàng nhớ đến đêm hôm gì nó hôn nàng trong cơn say, đầu lưỡi nàng và môi vẫn như còn cảm xúc hôm đó. Rồi cái hôm nó đi giày vào chân nàng, ôi cái thằng bé này… Sương đang nghĩ lung tung thì nó đã chặt xong gà, xếp từng phần vào từng túi nylon. Tâm đứng lên đưa túi gà làm Sương bừng tỉnh. Nàng cảm ơn nó rồi đi ra tủ lạnh. Một ý nghĩ tinh quái chợt hiện trong đầu Sương. Một ý nghĩ sau đó bảo nàng stop ngay lại, nhưng cái bản năng thôi thúc nàng. Sương mở ngăn đá ra, cất 2 nửa gà vào. Nhưng nàng lại sắp xếp các thứ trong tủ. Sương đang cong người, tay thò vào trong tủ đông, 2 chân nàng hơi dạng ra, làm cái mông tròn to của nàng như phơi ra mời gọi. Thằng Tâm như nín thở, con chim đau tức trong quần muốn chui ra.

– Tâm ơi ra đây kéo cái túi hải sản này ra cho dì.

Tâm tiến lại gần, nó đang đứng ngay sau dì, cái của nó còn cách mông dì có 10cm, tất nhiên là chưa tính mấy lớp quần. Dì chợt lùi lại, cái mông dì ịn thẳng vào cái đó của nó. Tâm ối lên một tiếng, nó vội lùi lại.

– Sao thế con, đụng vào con à.

– Không, không sao. Túi đó đâu dì.

– Đó, cái túi bên phải, con nâng nó lên, để gọn theo chiều kia, để dì để gà vào. Rồi rồi, đúng rồi. Cảm ơn con.

Tiếng lò cò của Thảo Nguyên chợt vang lên, làm Tâm lúng túng. Nó vội đi ra phía bàn ăn, dì thì đóng tủ đông lại và đi ra phía bếp. Tâm không đợi Thảo Nguyên vào, nó đi tiếp qua bếp để vào nhà vệ sinh. Con chim nó đang căng cứng trong quần, nếu ngồi xuống cũng khó chịu. Tâm đóng vội cửa vào rồi tụt quần xuống. Con cặc bung ra vươn lên trời hùng dũng. Tâm rên rỉ một tiếng, thoải mái quá. Tay nó mân mê con chim, giờ ai đó mà mút mát thì chả mấy chốc nó phọt ra liền.

Thảo Nguyên tập tễnh vào ngồi luôn ở ghế. Cô thấy bóng Tâm vào nhà vệ sinh, nên hỏi mẹ:

– Tâm vào nhà vệ sinh hả mẹ.

– Ừ, chắc vậy.

– Mẹ kêu vào ăn cơm sao giờ vẫn chưa xong. Có khách mà vẫn cao su vậy.

– Đâu có, có con gà cúng định chặt để tủ mà khó quá. Tâm nó vào nó vừa chặt hộ. Chắc nó đi rửa tay.

– Hắn biết chặt thịt gà hả mẹ.

– Ngon lành luôn. Sau này có đứa chặt thịt gà cho rồi.

– Mẹ… mẹ nói linh tinh gì vậy.

– Linh tinh gì. Lúc nãy mẹ thấy nó bế con từ trên lầu xuống.

– Con bị đau chân mà. Lúc nãy đi tập tễnh.

– Rồi, rồi …. mẹ biết mẹ biết. Để mẹ lau nốt chỗ chặt thịt gà này là xong.

Sương tủm tỉm nhìn con gái mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Có vẻ nó cũng ưng thằng bé. Nàng cũng ưng, chả hiểu sao. Dù nó có vợ rồi nhưng Sương không coi đó là vấn đề. Sương cảm giác được nó sẽ là người đàn ông của gia đình nàng, chứ không phải là Tiến. Cái cảm giác đó càng mãnh liệt khi chứng kiến nó dẹp yên tất cả cứu mẹ con nàng đêm qua. Sương với lấy cái chổi lau nhà treo gần nhà tắm. Cái móc hơi cao nên nàng phải với. Tay Sương tựa vào cửa nhà tắm để làm điểm tựa. Chợt cái cửa nó mở ra làm nàng chới với. Sương xô vào cửa, nàng như sắp ngã nhào ra. Chợt một cánh tay giữ nàng lại, cả người nàng ôm chặt vào như tìm được phao cứu sinh.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.