Tâm

Chương 154



– Sao chứ, sao tôi không giống tiểu thư.

– Không có gì. Thôi tôi về đây, không hiểu có đứa nào đi chơi về chưa. Chứ khách sạn chả ai trông.

– Ừ, anh đi cẩn thận. Đêm rồi. Mà… 2 thằng hôm nay, nhất là cái thằng tên Tuân. Nó có hội với bọn tập võ. Anh cẩn thận.

– Vậy à…. tôi sẽ chú ý.

Tâm rảo bước ra cửa. Chợt THảo Nguyên gọi giật nó lại.

– Tâm…

– Sao?

– Cảm ơn anh.

Tâm mỉm cười. Bên ngoài cái vẻ tiểu thư, khó gần thì Thảo Nguyên cũng là một cô bé thú vị và dễ mến. Có lẽ hoàn cảnh gia đình, rồi va vấp đầu đời đã khiến nàng như vậy. Tâm gật đầu chào rồi đi xuống nhà.

Xuống đến nơi thì dì Sương đã thay bộ quần áo ơ nhà. Tóc tai dì cũng chải lại, trông dì lại đẹp như mọi khi, không còn vẻ xộc xệch rối tinh rối mù như lúc nãy.

– Con về đây dì ạ. Nãy giờ không ai trông khách sạn, không hiểu có sao không.

– Chắc không sao đâu. Ở đây an ninh tốt mà con. Lấy cắp có nhưng ăn cắp vật liệu quy mô lớn không có đâu. Con về cứ đi từ từ thôi.

– Vâng, con biết rồi.

Dì đi theo tiễn nó ra ngoài cửa.Mùi thơm cây cỏ nhà dì lại sộc vào mũi nó. Tâm lúi húi dắt xe ra cổng. Nó chào dì rồi đi về. Trên khung cửa sổ tầng 2, có một ánh mắt nhìn theo mãi đến khi nó đi khuất.

Sương khóa cổng lại, vào nhà đóng cửa tắt đèn rồi lên gác. Nàng vào phòng Thảo Nguyên thì không thấy ai. Sương ngạc nhiên, nàng định đi tìm thì thấy tiếng lò cò vang lên đằng sau. Thảo Nguyên đang nhảy lò cò về phòng. Thấy mẹ nhìn, Thảo Nguyên cúi đầu lò cò lách qua người mẹ rồi nằm vật ra giường.

– Con thấy sao.

– Vẫn hơi đau mẹ ạ. Nhưng có vẻ đỡ hơn lúc nãy.

– Ý mẹ là thằng Tâm. Con thấy thằng bé có được không.

– Được là sao. Ý mẹ là sao. Sao tự dưng mẹ hỏi về anh ta làm gì.

– Thì mẹ hỏi cho con đó.

– Con??? Mẹ hỏi cho con làm gì.

– Làm gì con tự biết. Con vừa qua phòng mẹ làm gì.

– Con thử đi xem có được không.

– Chứ không phải con nhìn qua cửa sổ ngóng nó à.

– Làm gì có chuyện. Mẹ nghĩ đâu thế.

– Hóa ra mẹ nhầm à. Mẹ càng nghĩ càng ưng. Nhà không đàn ông đúng là không được. Hôm nay không có nó mẹ có mà bỏ xứ mà đi thật.

– Anh ta có vợ, sắp có con rồi.

– Có sao. Nó còn trẻ nên còn dại dột. Người đàn bà kia cũng không kìm chân nó. Nó sau này ở trong này sống và làm việc, lấy vợ trong này, sinh con trong này. Mẹ nghĩ là nên nghĩ thoáng ra. Nó không phải con ông cháu cha, không học hành đàng hoàng, không có tiền đề tốt. Nhưng con thì cần gì những thứ đó. Tiền chúng ta cũng không thiếu, con cũng không cần một thằng chồng trịch thượng ra vẻ ta đây rồi gái gú lung tung. Nó lấy được con như chuột sa chĩnh gạo, nâng niu con chả hết. Tính nết nó cũng được, triển vọng nghề nghiệp cũng tốt. Nó cứu con cũng là duyên phận….

– Thôi, mẹ nói nhiều quá. Để con ngủ. Anh ta bảo không bỏ vợ đâu. Có thì lấy thêm vợ thôi.

– Nó bảo thế thật à. Con hỏi nó rồi à.

– Con đi ngủ đây.

– Hôm nay mẹ ngủ với con nhé. Lâu lắm hai mẹ con mình không ngủ cùng nhau. Thế tại sao con lại hỏi nó thế…

– Con không biết. THôi mẹ về phòng mình đi. Con đi ngủ đây….

Hai mẹ con cứ chí chóe với nhau. Trong khi đó Tâm đã về đến nơi. Mấy đứa kia đi chơi cũng đã về. Không mất thứ gì cả. Tâm thở phào. Nó giở điện thoại ra xem thì đã gần 2h sáng. Mẹ và Cẩm đều gọi cho nó nhưng không được. Có mấy tin nhắn, của Cẩm, của thím Lan và của Liên. Những người đàn bà của Tâm. Tâm chợt thấy ấm áp. Mùa xuân rồi sẽ đến.

Sáng hôm sau, Tâm đang ăn bánh tét rán cùng mấy đứa khác thì chuông điện thoại reo. Dì Sương gọi. Tâm bật điện thoại lên nghe:

– Dì à. Con đây. Có chuyện gì không dì.

– Trưa nay con đến nhà dì ăn cơm mùng 1 nhé. Nhà có 2 mẹ con ăn tết cũng buồn.

– Ngại không dì. Con chưa xông đất bao giờ.

– Xông cái gì nữa. Đêm qua ai xông.

– À, à… Tâm cười ái ngại. Vậy lát con qua.

Tâm dừng xe ở cổng nhà dì. Nó chưa kịp bấm chuông thì dì ra. Dì hôm nay mặc 1 bộ áo dài ren đỏ, trông thật bắt mắt. Cái áo như ôm khít cơ thể dì, những đường cong cơ thể dì hiện ra trước mắt nó. Nó buột miệng khen dì:

– Dì hôm nay đẹp quá.

– Cảm ơn con. Dì sẽ coi là một lời chúc đầu năm. Con vào đi, dì cũng vừa đi chúc tết ông chú sống gần đây.

Dì mở cổng để nó dắt xe vào. Tâm ngượng nghịu vì câu nói vừa rồi. Nó dắt vội cái xe vào. Dì vào nhà pha trà mời nó. Tâm vẫn ngại vì lúc nãy, nó không dám nhìn dì, tay cầm chén trà dì đưa mà nó lại cầm vào tay dì. Nó vội rụt tay lại. Dì bật cười:

– Trà nóng quá hay sao mà con rụt tay.

– Không… không ạ.

Nó cẩn thận đưa tay ra đón chén trà. Hương trà thơm dịu, thanh mát làm nó như tỉnh táo hẳn.

– Trà ngon quá dì. Mùi cũng rất đặc biệt.

– Ông ngoại cái Thảo Nguyên tự tay trồng với ướp đấy. Hôm nào dì qua xin ông ít trè, con đem về biếu mẹ con.

– Vâng, con cảm ơn dì.

– Con ngồi đây đi, dì xem đồ cúng hết hương chưa. À, hay con có lên nói chuyện với cái Thảo Nguyên không. Nó đau chân chả đi lại được.

– … Vâng.

Dì và nó đi lên gác. Dì ở trong nhà nên đã bỏ guốc ra và đi dép vào. Tà áo dài quá dài nên dì cầm tay vén nó lên cho đỡ vướng. Dì không để ý điều đó đã làm hại con mắt Tâm. Chả hiểu ai may áo dài cho dì, mà cái quần dài nó lại ôm mông sát sàn sạt như thế. Cái quần khi có tà áo dài phủ ngoài không ai để ý, nhưng khi nó được vén lên, cái quần mỏng làm mông dì như lộ ra trước mắt nó. Cặp mông căng to gợi cảm, tròn trịa được ôm khít bởi chiếc quần ren trắng nhỏ. Tâm đi lên cầu thang có hai chục bậc mà nó cảm thấy thật khó khăn. Con chim nó đang căng cứng hết trong quần. Đến tầng 2, nó dừng lại để vào phòng Thảo Nguyên còn dì lên tầng 3. Tâm cố nán lại nhìn theo dáng dì. Đôi chân thon dài, cái mông tròn trịa, như vẫn hiện lên trước mắt nó. Tâm lấy hơi cho bình tĩnh, nó phủ cái áo khoác ra che bớt con chim rồi gõ cửa phòng Thảo Nguyên. Nàng bảo nó vào. Tâm mở cửa, mùi thơm phòng con gái xộc vào mũi nó. Thảo Nguyên đang nằm đắp chăn trên giường đọc sách.

– Chân cô sao rồi.

– Sáng dậy thì không thấy đau mấy. Thử đi lại thì vẫn hơi nhói.

– Vậy cô nghỉ vài hôm chắc hết thôi.

– Hy vọng vậy. Từ sáng lũ bạn nó cứ gọi mà chả đi đâu được.

– Hôm qua cô không định xem ai tự tử thì chắc chân không bị vậy.

– May mà tôi dừng lại. Nếu không tôi bị lũ kia nó rủ đi Hội An, mẹ tôi biết làm sao.

Câu chuyện không đầu không đũa. Rồi chuyển qua cuộc sống của Tâm. THảo Nguyên có vẻ tò mò về cuộc sống lúc mới lên Hà Nội của nó. Tâm ngồi kể lại cuộc sống của nó. Nó kể về những ước mơ, rồi những gian khổ của nghề xây cho nàng. Thảo Nguyên không thấy khô khan tí nào, nàng hỏi nó nhiều thứ. Tâm cũng hơi ngạc nhiên nhưng nó vẫn kể hết cho nàng. Tiếng dì đi lại ở cầu thang làm Tâm dừng nói chuyện. Dì ghé đầu vào cười:

– Đợi chút dì hâm nóng thức ăn rồi hai đứa xuống ăn.

Cuộc nói chuyện vì thế cũng chấm dứt. Tâm cười bảo:

– Mình xuống nhà đi. Tôi xem có giúp dì được gì không.

– Ừ.

– Cô lại đây, tôi cõng. Nó ngồi xổm ở bên giường đợi Thảo Nguyên.

– Nhưng…

– Làm sao.

– Không.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.