Tâm

Chương 150



Tâm tần ngần rồi ngồi xuống. Chị gác đầu lên đùi nó, những sợi tóc dài vương vấn nơi bàn tay. Chị nằm đó, nó ngồi đó, cứ thế ngắm dòng người qua lại.

– Em hôm nay có biết Trần Hùng có vợ rồi không.

– Em… cũng không rõ. Nhưng em biết ông ta có con. Dì nhờ em xây khách sạn là mẹ của cô gái đó.

– Ra vậy. Em nói ra lúc đó làm ông ta lúng túng. Em định trêu ông ta à.

– Không… em… định nói ra để chị cảnh giác.

– haha… đúng như chị nghĩ. Nhưng em ngốc lắm. Ông ta thù khá dai đấy. Có lẽ ông ta không coi em vào đâu cả, nhưng nếu ông ta để mắt đến em thì phức tạp đấy. Ông ta có quyền, có quan hệ rộng.

– Vậy à, em sẽ chú ý.

– Dù sao cũng cảm ơn em. Nhưng chị sống ở đây lâu rồi, ai như thế nào, ngón nghề gì chị chả trải qua. Em có nhớ lần em cứu chị không. Vợ ông ta đi đánh ghen đấy.

– Thế… chị và ông ta…

– Chị sao ưa loại già bụng to đó. Chị chỉ khéo léo đưa đẩy, tạo quan hệ thôi. Chả hiểu ai xuyên tạc chị với bà vợ. Đêm hôm đó chị phải nhờ người quen, gặp trực tiếp bà ta đấy. Ba mặt một lời, xong xuôi. Nhưng lão ta vẫn thi thoảng bám chị, mệt ghê.

– Chị cứ một mình trong này, nhỡ…

– Nhỡ gặp bà vợ nào của ông nào nữa chứ gì, có em rồi còn gì.

– Hôm đó là tình cờ. Biết sau này thế nào.

– Không có chuyện tình cờ đâu. Đó là duyên số. Chị tin như vậy.

Tâm cúi xuống nhìn chị, chị cũng đang xoay mặt nhìn nó. Hai ánh mắt cứ thế nhìn nhau. Chị chợt vùng vậy, đập đập vào đùi nó:

– Cảm ơn mày, gối. Đỡ mệt rồi, đi về đi ngủ đi.

Tâm chở chị đến kiệt nhà chị. Chị lúi húi mở khóa. Mùi dạ lan ở đâu khẽ xộc vào mũi Tâm, nó làm Tâm hơi say. Say vì người, hay vì hoa? Chị quay lại, mặt cười ranh mãnh:

– Này, tối rồi. Em vào không, làm gối ôm cho chị như đợt trước.

– Không, em về thôi. Mai còn dậy làm sớm.

– Chán nhỉ, ông chủ gì mà chăm thế. Thế thôi, chị vào đây.

Chị nói nhưng cứ đứng đó. Chị nhìn nó, nó cũng nhìn chị. Rồi nó cũng nói trước:

– Chị vào đi.

– Em cứ về đi.

– Vậy… em về đây.

Tâm lên xe. Nó phóng xe đi. Ra đến đầu đường nó dừng lại. Tâm hít một hơi thật sâu cái không khí lành lạnh, làm nó tỉnh táo lại. Nó không biết ý chị là gì, nhưng nó phải tự dừng mình lại. Nó không thể lại lao vào một mối quan hệ khác. Mẹ và Cẩm còn đợi nó, con nó lại sắp sinh. Nó nghĩ đến chị Vân, chị Ngọc chắc cũng thế. Nó cũng không phải Trần Hùng, cũng không muốn làm ông ta. Tâm cứ ngồi trên xe mãi. Đằng xa đèn xanh rồi đỏ đã 3 lần. Nó khóa xe rồi đi bộ vào kiệt. Ánh sáng hắt từ cột điện xa xa làm kiệt trông khá tối. Cửa nhà chị đã đóng, chị đã vào nhà. Tâm thẫn thờ nhìn cánh cửa, rồi nó quay đầu.

– Em chưa về à? Giọng chị chợt vang lên.

– Chị… em… chị chưa vào nhà à.

– Chị… đợi xem em có quay lại không. Mà em không thèm quay lại. Chị giận quá nên đi một vòng tập thể dục cho bớt giận. Đang tính mai xử lý em thế nào.

– Em… chỉ quay lại xem chị vào nhà chưa. Tối rồi ở ngoài đường không tốt.

– Vậy giờ tốt chưa. Em định đi về tiếp à.

– Em…

– Em em cái gì. Vào nhà với chị. Chị xử lý em luôn, không để mai nữa.

– Em… thôi em về đây.

– Vào ngay. Không mai đừng có gặp chị nữa.

– Em đi đâu đấy. Không nghe chị nói gì à.

– Em đi lấy xe. Sao để ngoài đó được.

Tâm lui cùi vào. Nó nhấc xe qua bậc cửa. Cánh cửa gỗ cũ chỉ có một cái chốt sắt, 1 cái khóa ở chỗ chốt. Tâm tần ngần, rồi nó cũng bấm khóa lại. Gãi gãi đầu nó đi vào phòng khách. Chị nhìn nó hồi lâu rồi tủm tỉm cười:

– Đồ ngố rừng, trông mặt em kìa. Ngồi xuống.

– Vâng.

– Chị có ăn thịt em đâu mà sao em như vậy. Thế sao em quay lại.

– Em không biết chị vào nhà chưa. Em quay lại xem cho chắc.

– Thế sao không chịu vào làm gối ôm cho chị. Thế sao lúc nãy lại bấm khóa cửa.

– Em.. em… có vợ rồi.

– Đập chết em giờ. Chị có làm gì em đâu mà sao nghĩ linh tinh thế. Chị cũng chưa muốn tiến tới một mối quan hệ nào cả. Nhưng ở thành phố này chị cô đơn lắm. Chị muốn em làm gối ôm thôi, không gì khác. Có được không.

– Vậy, hôm nay thôi.

– Mai, ngày kia chị cũng muốn thì sao.

– Em… chị đẹp thế… em sợ không kìm chế được.

– Em yên tâm. Đầu giường chị luôn để cái kéo. Em có gì chị cắt một phát là xong.

Chị nói xong thì phá lên cười. Rồi chị tung tẩy đi về phía phòng bên trong. Nhà này chắc chị thuê, trông đơn sơ hơn nhà lần trước. Tâm ngồi đó một lúc, thì thấy tiếng chị gọi:

– Tâm ơi, vào kỳ lưng cho chị.

Tim nó đập thình thịch. Có nên vào không. Thật là dở quá. Giờ muốn về cũng không được. Thôi, cứ vào xem sao. Mang tâm lý như vậy, nó rón rén vào. Qua căn bếp là đến nhà tắm. Tay nó run run, chần chừ không muốn mở. Chợt chị ở đâu cười rúc rich:

– Trông em kìa. Đi như ăn trộm mà sao run thế.

Chị đang đứng ở phòng ngủ cười. Nó thấy xấu hổ quá. Nó gãi đầu phân bua:

– Thì chị bảo em vào kỳ lưng.

– Em vào lâu quá, chị tự kỳ rồi. Vậy mà còn nói có vợ, tay sao run thế. Vào đi ngủ đi, chị lâu không được ôm ai ngủ rồi.

Tâm lò dò đi theo chị. Nhà ngoài trông đơn sơ, nhưng phòng ngủ được chị trang trí khá đẹp, từ cái rèm cửa, đến ga giường, rồi đến đồ bày biện. Nhìn là biết phòng con gái, thơm phức. Chị nằm phắt lên giường, rồi chui vào chăn. Tâm định lên theo thì chị bảo:

– Này này, ai cho em lên giường.

– Vậy, em ngủ đâu.

– Ngủ dưới đất chứ đâu.

– Thật hả chị.

Bạn đang đọc truyện tại truyenqt.com

Vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép sang web khác.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.