Chương 189



Chú nó dạo này ít ra công trường chỉ đạo hơn, mà dồn hết việc cho nó. Chú còn đi ngoại giao. Chú có vẻ hợp với việc đó. Hồi hè thím kéo cả nhà vào thăm chú sau khi ăn giỗ bố nó. Năm nay cả nó và chú đều không về được. Nó và thím chỉ thậm thụt sờ mó nhau, vì cái Liên cứ kè kè ở bên. Thím cũng biết ý nên cũng không dằng dai với nó, mà tập trung bên chồng. Thím cứ nói không quan tâm chú, nhưng vẫn không buông bỏ. Chú nó vẫn vậy, vợ vào thì nồng nhiệt được mấy ngày. Nhưng nó biết chú vẫn chứng nào tật nấy. Không phải là đi tiếp khách mới vịn tay ôm gái, mà thím nó về được ít lâu thì nó thấy cô Huệ và chú nó lại đèo nhau đi trong phố. Tâm thở dài, nó không biết nên nói với chú điều gì. Vì nó cũng địt vợ của chú bao nhiêu lần. Chả nhẽ nói với chú nó, chú bỏ bê vợ có thằng khác nó địt vợ chú thay chú. Ai cũng có suy nghĩ của mình, chính nó cũng gian díu với mấy người đã có chồng. Nó chỉ dám úp mở với chú, rằng thím nó có biết. Dừng lại không thím nó bắt được thì không hay. Chú nó cứ giả lả cười cho qua chuyện, có lẽ giống nó ăn vụng quen mồm mất rồi.

Hôm nay là một ngày vất vả với Tâm. Nó phải chạy qua chạy lại 2 công trình để giám sát việc đổ trần. Nó tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của chú, cái sai sót nhỏ sẽ dẫn đến lỗ thủng nhỏ. Từ từ nó sẽ lớn lên, và không sửa chữa được nữa. Làm gì nó cũng làm thật nghiêm túc, vừa để mọi người có sự nghiêm túc, chỉn chu với công việc, vừa tạo uy tín cho công trình của nó.

Hết giờ làm, nó lại chạy qua khách sạn của dì Sương để giúp dì sửa chữa đèn đóm. Vốn không phải việc của nó, nhưng nó nghĩ làm mấy cái lặt vặt thế này để duy trì quan hệ cũng tốt. Không phải cứ xong hợp đồng là cắt đứt. Nó đi mua đèn theo gợi ý của chú Tiến, vì giờ cũng không có nhiều đại lý đèn led mà lựa chọn. Nó vào thay 1 loạt bóng, tiện hướng dẫn mấy thằng bell cách thay, đấu dây luôn. Thanh niên đẹp trai cao ráo hơn nó mà chỉ biết đứng ở cửa chào khách.

Tâm thay xong cái bóng cuối, định đi về thì thấy xe của chú ở dưới hầm để xe. Nó nhớ không nhầm, vì nó đi mua cho chú ở tiệm cầm đồ mà. Tâm vòng lại lên hỏi mấy thằng bell. Hóa ra hôm nay khách sạn của dì kiếm được cái hội thảo về bất động sản, rất nhiều doanh nghiệp và nhà đầu tư cũng như chủ thầu đến dự. Nó cũng thấy hay hay, chú nó đi dự cái này chắc kiếm thêm công trình.

Tâm định đi về nhưng nghĩ thế nào lại quay lại lần nữa. Nó mượn quần áo đồng phục của bọn phục vụ rồi đi vào sảnh tiệc để nghe ngóng. Bọn nhân viên phần lớn quen mặt nó nên chả nói gì. Đã qua phần hội thảo, giờ là lúc mọi người dự tiệc đứng rồi giao lưu. Hơi tiếc nhưng vẫn còn hơn không. Nó nhìn thấy dì đang tươi cười nói chuyện với mấy người khách. Nhìn dì trong bộ áo dài kiểu Tàu ôm sát người, những đường cong huyền ảo lộ hết ra làm nó thấy dì thật hấp dẫn. Cũng không phải riêng nó, mà một đống khách khứa đều như vậy.

Nó chợt thấy chú nó, cười cợt nói chuyện với dì. Nó nhíu mày, vì nó thấy chú nó đang nắm tay dì nói gì đó. Có vẻ lại là trò xem chỉ tay rẻ tiền. Dì vẫn cười đùa với chú. Nó biết cái kiểu ỡm ờ của dì.  Nhưng chú nó không biết, càng sán tới. Tâm ngó quanh không thấy chú Tiến, nó đành lấy 1 khay đồ uống rót 2 ly nước lọc rồi giả làm phục vụ ra chỗ dì.

– Cháu mời chú dùng nước.

Chú nó trợn mắt nhìn nó. Dì hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng hiểu, dì khẽ che miệng cười. Nó kéo chú ra 1 góc:

– Chú đang làm trò gì thế.

– Chú hỏi cháu mới phải, cháu ở đây làm bồi bàn à.

– Đó là việc của cháu. Chú có biết dì Sương đã có bạn trai là chú Tiến rồi không.

– Đó cũng chỉ là bạn trai, đâu phải chồng. Mà chú chỉ nói chuyện thôi mà.

– Chú cũng có thím rồi, chú nhớ chưa. Cháu vào đây nhờ sự giúp đỡ của dì với chú Tiến rất nhiều. Cháu không muốn có gì đó mất hay.

– Mày dạy khôn chú mày đấy à. Tao tự biết tao đang làm gì.

– Vâng, chú biết. Giống như chú tiếp tục với chị Huệ sau lưng thím.

– Mày… mày thì biết cái gì.

– Cháu nói vậy thôi. Cái Liên nó cũng biết rồi, mà cháu bảo nó không nói thôi. Chú đừng để đến thằng Mạnh cũng biết. Nó là cháu không bảo được đâu, nó dám xách dao vào tìm chị Huệ lắm.

Tâm mặc chú ở đó, nó nói hết những gì cần nói. Nó không muốn từ bỏ thím, nhưng nó biết 20 năm vợ chồng, rồi con cái gia đình, với thím nó quan trọng lắm. Nó cũng mong gia đình thím được an lành, nó cũng bớt cảm giác tội lỗi.

Tâm định đi về nhưng rồi nó quay lại. Nó muốn xin lỗi dì một câu thay chú nó. Chưa kịp mở mồm thì dì đã vẫy nó ra góc:

– Con định về à.

– Vâng, mà con định vào xin lỗi dì hộ chú cháu.

– Có gì đâu. Giao tiếp thôi mà. Chú con cũng không hẳn vô duyên.

– Con sợ đến tai chú Tiến chú lại không vui.

– Có sao đâu, ổng không vui lâu rồi. Vừa giận lẫy dì nên hôm nay mới không dự tiệc. Con ra cởi bớt áo ngoài ra, mặc sơ mi thôi. Dì giới thiệu con với mấy vị khách. Có ích cho hoạt động sau này.

Tâm lớ ngớ, nó không chủ định đến tham dự tiệc. Dì đặt ly rượu xuống rồi cởi giúp áo cho nó. Dì bẻ cổ áo, chỉnh trang đang hoàng cho nó rồi dẫn nó lại vào sảnh. Dì giới thiệu nó với nhiều nhà đầu tư đang định đầu tư vào đất Đà Nẵng, khoe rằng khách sạn này là của công ty nó xây cho dì. Cái mác phó giám đốc của nó được trưng dụng triệt để. Ai cũng nghĩ chắc nó là con cháu của ai ai đó nên trẻ vậy mới làm phó giám đốc. Tâm cũng lấy được card của nhiều người, có mấy vị cũng có ý định xây khách sạn trong này.

Nó cứ vậy đi theo dì, tháp tùng dì nói chuyện. Nó nghe được nhiều chuyện hay ho, các kế hoạch, quy hoạch… Đặc biệt nó nghe được một chuyên gia dự báo sắp tới sẽ có một làn sóng dân cư mua đất Đà Nẵng để lập nghiệp. Điều này nảy lên trong đầu nó, đâu cứ phải xây khách sạn mới có thể kiếm tiền. Nếu lấp đầy những khu dân cư được quy hoạch cũng là một khối lượng nhà cửa vật liệu khổng lồ. Tâm cứ mải miết trong những suy nghĩ ấy mà không hay tiệc đã đến lúc tàn.

– Tâm, nghĩ gì vậy con.

– À… hả… dì hỏi con à.

– Chứ ai hỏi nữa. Con nghĩ gì cứ thừ người ra thế.

– Con đang nghĩ… ủa… sao mọi người đâu gần hết rồi.

– Tan tiệc rồi còn gì.

– Vậy à. Con đang mải suy nghĩ lời ông chuyên gia lúc nãy nói.

– Con suy nghĩ gì. Nói dì xem nào.

Hai dì cháu kiếm ghế ngồi. Nó hưng phấn trình bày cho dì kế hoạch của nó. Dì gõ gõ tay xuống bàn suy ngẫm ý tưởng của nó. Nếu thành phố phát triển như nó nói, thì có 3 ngành có thể làm. Một là đầu cơ đất khi giá chưa cao quá, hiện tại cũng có người làm rồi. Hai là đầu tư vào ngành vật liệu, từ vật liệu thô cho đến hoàn thiện. Ba là đầu tư vào ngành xây dựng, khi nhu cầu xây cất lên cao. Bốn là đầu tư vào ngành khách sạn. Năm là đầu tư vào các nhu cầu thiết yếu. Sáu là…

Tâm cứ thao thao bất tuyệt những ý tưởng của dì. Nó không để ý ánh mắt dì đang nhìn nó rất kỹ. Nhưng tia sáng lóe lên trong mắt dì mỗi khi nó nói lên một ý nào đó.

– Mấy cái con nói, là con đi học hay đọc ở đâu.

– Con… tự nghĩ thôi. Căn cứ vào nhu cầu nếu đúng là thế.

– Dì phải nói rằng… kế hoạch của con… rất rất khả thi. Dì mới nghĩ đầu tư vào khách sạn thôi, nhưng chưa nghĩ ra mấy cái con nói. Đầu cơ bất động sản cũng tốt, nhưng cần thêm thông tin và vốn. Nếu không ôm một đống giấy với đất chả ăn được. Những cái còn lại có thể xúc tiến, nhưng cần kết hợp thêm các yếu tố, nhất là con người. Con có nghĩ đến hợp tác không, với dì chẳng hạn. Dì đang thiếu những thanh niên có ý tưởng và nhiệt huyết như con.

– Con có học hành gì đâu. Giờ dì bảo con xây nhà thì con biết, chứ mấy cái đầu tư bất động sản…. con chịu.

– Thì dì lo. Nhưng gì cần phụ tá, nhất là phải tin tưởng được. Con làm với dì, con vừa là phụ tá vừa là đồng nghiệp góp vốn với dì.

– Ặc, đầu tư thì con làm gì có vốn.

– Dì cũng làm gì có nhiều vốn đâu. Xây xong khách sạn dì cũng gần hết vốn rồi. Nhiều hoạt động mua bán vải vóc mọi khi giờ đình lại vì thiếu vốn.

– Con… cũng không có nhiều đâu. Giờ xây khách sạn cho chị Ngọc con toàn phải trả lương cho công nhân bằng tiền của mình.

– Cái khách sạn con đang xây đó hả. Chủ nó nợ tiền con à.

– Không, chị ý kẹt. Chị nói trước từ khi xây rồi.

– Vậy mà con cũng đồng ý. Nhỡ người ta không trả thì sao.

– THì…. đành chịu vậy. Nhưng con nghĩ chị ấy không phải thế đâu.

– Con dễ tin thật. À… hay con với nó… có gì hả.

– Không… không….có gì đâu.

– Vậy là con dại gái hả.

– Không, con… tin vào trực giác của mình.

– Thế con có tin dì không.

– Có, sao con không tin chứ.

– Thế con nghĩ sao về đề nghị của dì.

– Con sợ không gom đủ tiền. Dù gì đi nữa cũng cần nhiều tiền.

– Đó là một vấn đề thôi. Con gom được bao nhiêu thì gom. Dì và con thành lập công ty. Dì không để con thiệt đâu.

– Vâng, thế để con xem thế nào.

– Đó, con cứ chuẩn bị đi. Dì phải tìm xem nguồn tin thế nào. Lúc nãy dì cũng nghe ông đó nói, dì cũng hơi suy tính, mà nó chưa vỡ ra được như khi con nói với dì. Đi, làm một ly ăn mừng đi.

– Ặc, tối nay dì uống nhiều lắm rồi đó.

– Ăn thua gì, một ly thôi.

Kết quả từ một ly thành 3 ly. Mặt dì ửng hổng lên vì say rượu. Mắt dì như đang cười với nó. Tâm chợt nhớ tới hồi nào dì say rượu, rồi nó và dì hôn nhau. Nó vội cướp cái ly của dì.

– Thôi dì với con về đi. Mà dì say thế này hay là ở khách sạn.

– Say gì đâu. Dì vẫn chưa thấy gì. Để dì đưa con về nhà.

Nó đỡ dì đang loạng choạng đi ra sảnh. Dì bước chân nam đá chân chiêu, bước xuống cầu thang với cái giầy cao gót phải đến hơn 10cm mà cứ phăm phắm. Chợt dì bước hụt, cả người ngã về phía trước. Tâm lao ngay theo, ôm kịp dì vào lòng. Dì vòng tay ôm chặt cổ nó, mắt hạnh mê ly nhìn nó:

– Anh chàng đẹp trai, con trông hấp dẫn lắm. Dì muốn hôn con lắm rồi.

– Dì…. để con đỡ dì về.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.